Hà Nội, ngày 01-02-2023

Hương thị

27/08/2022 07:25 | 0

(HNMCT) - Qua biết bao ngày nắng chói chang của mùa hạ, tháng Tám về làm dịu đi cái nóng nực cuối mùa còn sót lại. Nắng vẫn vàng như mật nhưng đã thôi gay gắt, gió vẫn thổi nhưng đã bớt đi cái oi nồng.

Minh họa: Nguyễn Đăng Phú.

Bầu trời thật trong xanh, những áng mây bồng bềnh trôi trong cơn gió thu sớm. Hạ còn dùng dằng chưa chịu đi, thu đã ngập ngừng khẽ tới. Thu tới với những chiếc lá chớm ngả vàng như hạt nắng nhạt rải khắp phố phường, thu tới theo làn gió mát hiu hiu thổi trên mặt hồ gợn sóng, thu tới cho lòng người cảm xúc phơi phới và thu tới mang sắc vàng ươm của những trái thị thơm lừng qua phố.

Cứ độ tháng Bảy, khi tiết trời chuyển giao giữa mùa hạ và mùa thu, những cơn mưa ngâu thoắt đến rồi đi, ấy cũng là lúc vào mùa thị chín. Mùa thị chín như tín hiệu của mùa thu, thị báo hiệu thu tới trước cả khi heo may về, trước cả khi lá chuyển vàng rực. Trái thị chín vàng tròn xoe theo những người bán hàng rong đi khắp nơi, hương thị thơm thảo len lỏi từng nẻo đường góc phố, khiến những người đi ngang qua vô tình bắt gặp không khỏi dấy lên cảm xúc bâng khuâng về một mùa thị chín trong ký ức.

Ở nông thôn khi xưa, gần như nhà nào cũng trồng lấy một cây thị trong sân. Cây thị xum xuê, cành lá vươn cao, lũ trẻ con thường tụ tập dưới bóng thị chơi đùa ríu rít. Khi quả thị còn nhỏ, thật khó để nhận ra chúng giữa màu xanh rậm rạp cây lá, phải đến khi thị bắt đầu chín mới thấy quả trên cây như những chiếc đèn lồng con con vàng hoe lấp ló. Và hương thị bắt đầu thoảng đưa. Khi thị chín già, hương thơm tỏa ngát. Đứng dưới gốc thị giữa một ngày nắng mà hít hà hương thơm theo cơn gió đầu thu đưa lại, thật không gì sảng khoái bằng.

Hồi ấy trong sân nhà tôi cũng trồng một cây thị. Cứ mỗi khi thị bắt đầu ra quả, ngày nào chị em chúng tôi cũng ra sân ngắm tìm những quả tí hon lẩn trốn sau kẽ lá. Rồi hạ qua, quả thị đã vàng hươm to tròn, quả nào quả nấy căng mẩy nom đến là thích mắt. Khi ấy, bố tôi sẽ bắc thang leo lên cây, trẩy những trái thị đầu mùa bày lên ban thờ để cúng tổ tiên. Hương thị thơm nồng khắp gian nhà. Vui thích nhất là khi mẹ hạ thị từ ban thờ xuống, chia cho chúng tôi mỗi đứa vài quả. Trái thị chín vàng ươm, vỏ mềm nhẵn mát lịm, hương thơm nồng nàn khiến chúng tôi cứ phải gí sát mũi vào hít một hơi căng cả lồng ngực mới thôi.

Mùa thị nào mẹ cũng đan cho chúng tôi những chiếc giỏ thị bằng len đủ sắc màu. Cầm túi thị lủng lẳng đi khắp làng xóm khoe nhau, lũ trẻ con mặt đứa nào đứa nấy ánh lên niềm vui khấp khởi khi có trong tay món đồ chơi mới. Giỏ thị được chúng tôi cầm theo mọi nơi mọi chỗ, đến khi ngủ cũng treo ở đầu giường, hương thị thoảng cả vào giấc mộng mỗi đêm, mơ có lúc chị Tấm dịu hiền chui ra từ quả thị thơm như trong câu chuyện cổ.

Cuộc sống dần phát triển, trẻ em giữa muôn vàn đồ chơi công nghệ đã thôi không còn háo hức mỗi mùa thị đến. Trái thị trong tâm thức lũ trẻ thành thị giờ không còn là niềm mong đợi, trái thị nuôi dưỡng giấc mộng cổ tích ngày nào nay chỉ còn là hoài niệm. Đôi khi bắt gặp gánh hàng rong trên phố trong một sớm thu se lạnh, chợt thấy những trái thị như kéo cả mùa thu kỷ niệm ùa về, không ít người lại bâng khuâng thương nhớ về một thời thơ bé.

Tháng Tám, thế là một mùa thị nữa lại về.

Nguyễn Thị Bích Chuyên
Bình luận
  • Chọn ngày:
  • /
  • /