Hà Nội, ngày 27-01-2023

Những người mẹ

04/12/2022 06:18 | 0

(HNMCT) - Bà Lành ngồi bên hiên nhà, cầm chiếc nón quạt phe phẩy lên gương mặt đầy mồ hôi. Tiếng thở dài lặng lẽ trôi tuột trong ánh chiều vàng vọt. Nghĩ đến ngày mai, khi người ta đến đón Khôi về nhà, lòng bà không thôi xót xa. Giờ này Khôi đang ngủ, nó nằm còng queo trên chiếc giường tre ọp ẹp. Đến lúc này, nó chưa hay biết về việc nó sẽ về nhà với cha mẹ ruột trong nay mai. Vẫn vô tư ăn ngủ và quậy phá lúc nào nó thấy bất an trong người. Bà Lành cắn răng chịu đựng, riết rồi quen. Cũng chừng ấy năm, bà dần cảm thấy có Khôi trong cuộc đời không hẳn là bất hạnh. Ít ra thì nó cũng là nguồn động viên trong ngôi nhà ba gian rộng thênh thang, không một người thân nào bên cạnh bà.

Minh họa: Lê Trí Dũng.

Nhớ hồi bà đưa Khôi về nuôi, nó còn đỏ hỏn, nhỏ xíu. Sư thầy trao cho bà khi Khôi tròn tháng tuổi. Ngón tay huơ huơ liên tục, nó phản ứng dữ dội mỗi khi ai đó động vào người. Khi đó chùa đã đông nghẹt trẻ mồ côi. Tiền sữa, tã, bỉm, đồ ăn mỗi tháng kéo theo sinh hoạt phí của các ni cô, chú tiểu dần trở thành gánh nặng cho nhà chùa. Cứ sáng sáng một sư cô lại mang thùng bánh ú ra đầu đường đứng bán, kiếm chút tiền lẻ nuôi các con. Dần dà, nhiều mạnh thường quân đến cúng dường, có người nhận trẻ về nuôi nên chùa đi vào hoạt động ổn định hơn.

Khôi là một trong những đứa trẻ bị bỏ rơi. Lúc đón nó vào chùa, sư thầy trụ trì cũng không biết nó bị bệnh thần kinh bẩm sinh. Sau khi đón Khôi về, mỗi lúc nó lên cơn co giật, đập phá đồ đạc, bà Lành lại lặng lẽ chờ nó qua cơn rồi đưa lên chùa cho nghe giảng pháp, nghe đọc kinh. Dần dà rồi quen, tháng nào bà cũng đưa Khôi lên chùa, trấn an tinh thần cho nó bằng giáo lý nhà Phật.

Người ta đồn cha mẹ Khôi chắc bị bệnh hoặc dùng thuốc khi mang thai nên nó mới bị như vậy. Nhưng ngoài những lúc quậy phá thì nó cũng giúp bà Lành được mấy việc lặt vặt như quét sân, rửa bát, nấu cơm. Thậm chí đi học nó tiếp thu bài khá nhanh. Thầy giáo vô cùng tiếc nuối khi phải cho nó nghỉ học, vì không chỉ quậy phá ở nhà mà nó cũng thường làm loạn ở trường, thỉnh thoảng bị lũ trẻ xúm vào đánh hội đồng. Mỗi lần chứng kiến Khôi đi học về, quần áo xộc xệch, máu me bê bết, bà Lành đau đứt từng khúc ruột. Dù không phải con mình sinh ra nhưng bà đã cưu mang, nuôi dưỡng nó từ nhỏ, làm sao không xót khi đứa trẻ mình chăm bẵm hằng ngày bị lũ bạn trêu chọc, xử sự quá đáng.

Khôi không nhận thức được điều đó. Nó chỉ cười: "Xước xát chút thôi mà mẹ, con không đau đâu". Bà Lành lấy nước ô xi già rửa vết thương cho nó, vừa rửa vừa khóc, vậy mà nó vẫn hềnh hệch cười, như không có chuyện gì xảy ra. Hôm sau, bà quyết định cho nó nghỉ học.

***

Mấy tháng trước, ông Tâm, anh trai của bà Lành ghé nhà. Ông bảo:

- Cô cũng tới tuổi rồi, nghĩ phương án mà giao thằng Khôi cho người ta nuôi đi, cứ như vậy hoài cô sống sao được.

- Nhưng mà... tội cho thằng bé lắm. Dù gì em cũng đã nuôi nó mười bốn năm rồi, không phải ít. Nó gắn bó với em từng ngày, em xem nó là con ruột của mình rồi. Em không nỡ...

- Nhưng cô có bệnh, vết thương chiến tranh, chất độc da cam trong người kìa. Cô đã không lập gia đình là vì điều đó, bây giờ còn gánh thêm nó nữa…

Hai anh em ngồi bàn bạc. Có khi tiếng gắt của anh trai làm bà Lành khó chịu. Bà sợ ảnh hưởng đến Khôi, sợ nó sẽ nghe được rồi tâm lý không ổn định mà sinh thêm chuyện. Cuối cùng, bà chốt:

- Thôi kệ! Anh cứ để em lo cho nó. Tới đâu thì tới, lúc nào sức em không lo nổi nữa, em sẽ buông.

Biết chẳng thể khuyên ngăn được em gái nên ông Tâm im lặng, hằng ngày lặn lội ngược xuôi đi tìm cha mẹ đẻ của thằng Khôi. Ông nghĩ, ít ra khi tìm được cha mẹ nó, người ta cũng có trách nhiệm lo cho cuộc sống của nó sau này. Mười bốn năm chịu đựng vất vả, gian nan, đối với em gái mình vậy là quá đủ. Nhiều đêm ông trằn trọc suy nghĩ. Ông nhớ như in ngày em gái trở về sau bao nhiêu năm ở chiến trường. Cô thanh niên xung phong cao ráo, xinh đẹp, mái tóc dài đen mượt bây giờ mắt trũng sâu, mái tóc lưa thưa, đôi tay khẳng khiu. Ông nhìn em gái mà lòng quặn thắt. Chiến tranh chẳng chừa một ai, nhất là những cô gái đã gửi tuổi xuân nơi chiến trường, trở về mang theo nỗi đau thể xác và cả vết thương lòng lặng thầm, khó chia sẻ cùng ai. Cô quyết định không lấy chồng vì không muốn làm ai đó phải khổ vì mình. Hôm nhận kết quả bị nhiễm chất độc da cam, cô ngồi thụp xuống hành lang bệnh viện, khóc không thành tiếng. Ông muốn ào đến ôm em vào lòng an ủi nhưng chẳng thể, cứ đứng như trời trồng, nhìn em mà khóc. Khoảnh khắc ấy in đậm trong tâm trí ông. Đến giờ, đã mười bốn năm trôi qua, người em gái bé nhỏ của ông vẫn chưa hết khổ. Tưởng rằng nhận con nuôi để đỡ đần lúc về già, nhưng… Nhiều khi ngồi bên vợ con, cháu chắt đầy đàn, ông lại thở dài: “Số kiếp cô Lành khổ, biết bao giờ mới được hạnh phúc”.

Cũng vì nghĩ cho em nên ông Tâm quyết tâm đi tìm cha mẹ của Khôi. Dẫu biết tin tức mịt mùng. Nhưng ông lại nghĩ, hằng năm ông cùng bạn bè đi tìm kiếm đồng đội, đi khắp các tỉnh, có thông tin gì là tới, thì bây giờ cũng làm theo cách đó. Cộng thêm việc vào chùa, tâm sự giãi bày hoàn cảnh. Sư thầy trụ trì vui vẻ mang ra một số giấy tờ ở trong chiếc giỏ ngày xưa cha mẹ Khôi để lại. Trong đó có giấy chứng sinh, tên mẹ và bệnh viện khi thằng nhỏ chào đời. Lần lần rồi ông cũng tìm ra. Khi đứng trước cửa ngôi nhà khang trang, rộng lớn, ông nửa mừng nửa lo sợ, liệu có gì nhầm lẫn chăng. Một phụ nữ trạc tuổi bà Lành, gương mặt hiền hậu ra mở cửa. Ông rón rén mở lời:

- Tôi hỏi khí không phải. Trước kia nhà chị có một đứa con đã gửi ở chùa, nay nó tầm mười bốn tuổi?

Người phụ nữ khựng lại mấy giây, rồi nước mắt lã chã rơi:

- Anh tìm đúng địa chỉ rồi, nhưng em không phải là người phụ nữ ấy. Cách đây dăm năm, chị ấy đã mất sau một tai nạn giao thông. Cũng chính là ngày chị ấy đi tìm đứa con thất lạc bao năm của mình. Do nôn nóng, lại cố tình giấu chồng nên chị ấy tự lấy xe máy đi, và... Em chỉ là vợ thứ hai của anh ấy thôi ạ.

Ông Tâm điếng người. Thì ra đây là lý do mà mười mấy năm qua người ta không đi tìm đứa con thất lạc. Ông từ tốn:

- Anh nhà hiện nay đang làm gì, liệu có ý định đi tìm, mang thằng nhỏ về không?

- Dạ anh ấy là giám đốc một công ty gỗ, cũng hai bàn tay trắng làm nên. Hồi cưới em về, anh ấy kể hết cho em nghe rồi. Cũng kể chuyện hai vợ chồng có một đứa con thất lạc, vợ vì đi tìm con mà mất. Anh muốn đi tìm thằng bé, nhưng có lẽ sợ tâm lý em chưa ổn định, đón nhận mọi thứ quá mới mẻ nên anh ấy còn lần lữa.

Ông Tâm có chút cảm thông. Ngồi lại một lúc trong ngôi nhà khang trang, ông cũng kể về hoàn cảnh của em mình, về thằng Khôi, đứa trẻ ngốc nghếch bao năm em gái mình cưu mang như thế. Nghe xong câu chuyện, người phụ nữ ôm mặt khóc, rồi chị bảo: “Em cũng từng là thanh niên xung phong. Em không có con, run rủi thế nào gặp được anh nhà em. Vì cảm thông hoàn cảnh anh ấy nên em về ở cùng anh ấy, cũng chẳng cưới xin gì. Nhà em với chị ấy còn có một cháu nhỏ nữa, năm nay đã mười tuổi. Cháu nó đang đi học. Bây giờ biết tình hình cháu Khôi rồi, em sẽ bàn bạc với chồng rồi lên xin chị đón cháu về nuôi. Dù có như thế nào thì nó cũng là con chồng em...”.

***

Ngày Khôi được cha mẹ đưa xe đến đón, bà Lành đứng trong sân khóc như mưa. Khôi cảm nhận được nỗi buồn đau của mẹ. Nó chạy ào đến, ôm chân bà, không chịu rời đi. Hai mẹ con cứ thế bịn rịn. Cả hai gia đình làm tư tưởng suốt một ngày. Người vợ thứ hai nhìn bà Lành đầy trìu mến: “Cũng là kiếp phụ nữ với nhau, trở về từ chiến tranh, em hiểu nỗi lòng của chị, nếu chị muốn cháu ở lại, em và anh ấy không ngăn cản, chúng em hứa sẽ về thăm cháu thường xuyên, cho chị bớt lo toan và phần nữa là tụi em phải chịu trách nhiệm về lâu dài cho cháu”.

Bà Lành gật đầu. Vậy là Khôi ở lại. Ngôi nhà ba gian ấy hằng ngày lại tràn ngập tiếng cười, có khi là tiếng khóc, tiếng quậy phá của Khôi. Nhưng bà Lành cũng yên tâm phần nào khi con trai mình đã có chốn đi về mỗi khi nó muốn.

Truyện ngắn của Ngô Nữ Thùy Linh
Bình luận
  • Chọn ngày:
  • /
  • /